Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Đôi cánh của mẹ

(thơ Vi Thuỳ Linh)

Cánh tay mệt lả của mẹ vẫn là đôi cánh bền vững/ Hãy bay cao từ khi đôi bàn chân bé nhỏ của con bấm vào ngực mẹ

Mẹ nghĩ
Con có thể kiêu hãnh về mẹ và cha
Từ lúc còn nằm trong cha và mẹ
Mẹ viết đến tiều tụy
Dù vì thế, mẹ phải sớm lìa đời.
Những gì mẹ làm sẽ cho mẹ sống
Những người thân của chúng ta liên miên đau ốm
Mẹ thì không khoẻ

Nhưng
Hercule không phải là thần tượng của chúng ta
Tình yêu mạnh hơn thần quyền, vô hiệu hóa những áp đặt
Mẹ triệt tiêu nỗi khổ nhọc bằng sự dữ dội ẩn nhẫn
Bằng khao khát con, chế ngự tâm hồn
Con
Ước mơ vĩ đại, dẫu cho ngày tuyệt diệt
Giữa những ước mơ hỗn độn và giả tạo đầy rẫy xung quanh
Cánh tay mệt lả của mẹ vẫn là đôi cánh bền vững
Hãy bay cao từ khi đôi bàn chân bé nhỏ của con bấm vào ngực mẹ.

Năng lực có hạn, thời gian có hạn. Trong chốc lát chưa thể có bài hay hơn về cô nàng ngổ ngáo này được nên mong mọi người cùng xây dựng.
Còn gặp lại.


Vi Thuỳ Linh
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét